Có thể nói Edmund Kemper có một tâm lý khá ổn định và có phần thông minh tỉnh táo. Kemper thuộc vào nhóm tội phạm có vấn đề về tâm lý và giết người chỉ để thỏa mãn tâm lý biến thái của mình. Chính vì sống trong một gia đình bất hạnh nên mới sinh ra diễn biến tâm lý như thế. Người mẹ đáng lẽ là người mà hắn có thể tin tưởng nhất nhưng chính bà ta lại ghét bỏ con ruột của mình chỉ vì thân hình thô kệch và sự liên tưởng đến người chồng nhẫn tâm của mình. Từ đó hình thành nên tâm lý méo mó, muốn trả thù người mẹ của Kemper.
Kemper có đời sống tưởng tượng khá đen tối. Hắn thường xuyên thực hiện các nghi lễ với búp bê của em gái mình, đỉnh điểm là hắn bỏ đầu và tay của chúng và trong một lần khi chị gái của hắn trêu chọc và hỏi tại sao hắn không cố hôn cô giáo của mình hắn đã trả lời " Nếu tôi hôn cô ấy, tôi phải giết cô ấy trước". Hắn ta còn nói trong một số buổi phỏng vấn rằng trò chơi yêu thích của hắn là "phòng ga" và " ghế điện", hắn yêu cầu em gái của mình trói mình vào ghế sau đó bật công tác tưởng tượng hắn ta sẽ ngã xuống và quằn quại trên sàn giả vờ như đang bị hành quyết bằng ghế điện hay hít khí ga
Kemper có mối quan hệ gia đình khá bất ổn. Khi bố mẹ hắn ta li hôn, hắn đã có quan hệ không tốt với mẹ ruột của mình, mẹ hắn là một người nghiện rượu độc đoán, thần kinh, người thường xuyên coi thường, làm nhục và lạm dụng Kemper. Vì thân hình thô kệch của mình mà hắn bị mẹ nhốt xuống tầng hầm vì sợ sẽ làm hại em gái và bị sỉ nhục là " kẻ lập dị". Bà ta cũng từ chối thể hiện tình cảm với con trai của mình vì cho rằng sẽ biến anh thành một kẻ đồng tính và tiêm nhiễm vào đầu hắn rằng sẽ không có một người phụ nữ nào yêu hắn. Chính Kemper đã mô tả mẹ mình là "người phụ nữ giận dữ bệnh hoạn". Sự kiện về nhà ông bà ngoại càng củng cố cho tâm lý bất ổn của Kemper. Kemper đã rất chán nản trong khoảng thời gian ở đây, hắn ta nói ông ngoại của mình là "già yếu" và nói rằng bà ngoại liên tục chế nhạo hắn và ông ngoại.
Chính vì chịu quá nhiều bất hạnh do bối cảnh gia đình không trọn vẹn, chịu nhiều kích thích do mẹ ruột bạo hành tâm lý, bạn bè cười nhạo và bị cô lập khiến nỗi căm hận trong hắn lớn dần trong từng ngày. Kết quả là Kemper chỉ có thể tưởng tượng ra thế giới của mình, cho rằng mình là kẻ nắm quyền là người thực thi công lý, ảo tưởng về việc được tôn trọng và nắm quyền kiểm soát. Đây được coi là khuôn mẫu tội phạm phổ biến, tội phạm nhận thức được việc mình làm là sai trái nhưng không dừng lại được vì quá phấn khích.