Tâm lý của Belle Gunness cho thấy một cấu trúc nhân cách lạnh lùng, thực dụng và thiên về tính toán hơn là bộc phát cảm xúc. Không giống những sát nhân hành động vì khoái cảm bệnh hoạn hay ảo tưởng tâm thần rõ rệt, Belle dường như vận hành như một “kẻ săn mồi kinh tế” — bà chọn mục tiêu dựa trên khả năng tài chính, thao túng họ bằng hình ảnh một góa phụ cô đơn cần chỗ dựa, rồi loại bỏ họ khi đã đạt được lợi ích. Điểm đáng chú ý là sự kiên nhẫn và khả năng duy trì vỏ bọc xã hội: bà sống giữa cộng đồng nông thôn, giao tiếp bình thường, nuôi con, làm nông, thậm chí được xem là người phụ nữ chăm chỉ. Điều này cho thấy bà có khả năng tách biệt cảm xúc (emotional detachment) rất cao — một đặc điểm thường thấy ở nhân cách chống đối xã hội (antisocial personality traits).
Bên cạnh đó, việc nhiều người thân — từ chồng, con riêng cho đến các con ruột — chết trong hoàn cảnh trùng hợp đáng ngờ cho thấy động cơ của Belle không dừng lại ở lòng tham, mà còn phản ánh sự suy giảm hoàn toàn của ranh giới đạo đức. Nếu các giả thuyết đúng, bà có thể đã giết cả con mình để nhận bảo hiểm hoặc xóa dấu vết trước khi dàn dựng cái chết. Đây không chỉ là hành vi tội ác vì tiền, mà còn cho thấy mức độ vô cảm cực đoan: bản năng làm mẹ, vốn là một trong những liên kết sinh học mạnh mẽ nhất, dường như không có giá trị trong hệ thống ưu tiên của bà. Ở góc độ tâm lý học tội phạm, Belle thể hiện sự kết hợp giữa chủ nghĩa vị kỷ tuyệt đối (extreme self-preservation), khả năng thao túng cao và sự thiếu hối hận gần như hoàn toàn. Bà không cần bạo lực công khai hay gây hoảng loạn; bà giết người trong im lặng, chậm rãi và có kế hoạch — điều khiến hình tượng của bà đáng sợ không phải vì sự cuồng loạn, mà vì sự tỉnh táo.
Nếu nhìn sâu hơn, Belle Gunness đại diện cho kiểu sát nhân mà xã hội khó phát hiện nhất: người không bộc lộ sự lệch lạc rõ ràng, không có cơn bùng phát cảm xúc, không để lại nhiều dấu hiệu tâm thần rối loạn, mà thay vào đó vận hành bằng lý trí lạnh và mục tiêu lợi ích cá nhân. Sự đáng sợ của bà nằm ở chỗ: bà không cần ghét nạn nhân, không cần khoái cảm từ đau đớn của họ — bà chỉ cần họ như một phương tiện để đạt mục tiêu. Và chính sự bình thản đó mới là phần u tối nhất trong chân dung tâm lý của Belle Gunness.